Cựu sinh viên

A7 của ta


10-08-2021

 

Có một thời A7... bạn bè ơi!

Khung cửa nhỏ mở vào mơ mộng 

Bầu trời vợi cao, cánh đồng lồng lộng 

Thao thiết sông xa con sóng vỗ vô hồi 

Trang sách mở sử thi Hi - Ấn

Thơ Tống thơ Đường Thuỷ Hử với Hồng Lâu Tam quốc chí vườn đào tao nghĩa Lưu Quan Trương cắt máu ăn thề 

Trai Phù Ủng hát bài ca múa giáo

Quả cam vàng Quốc Toản phá cường quân 

Mùa xuân hết. 

Lẽ nào hoa rụng hết

Một nhành mai sân trước báo bình minh 

Bình Ngô cáo nối thơ Thần Nam quốc 

Cửa Bạch Đằng soi bóng ải Chi Lăng 

Giáo mác lưng đeo, tay hoa mềm mại 

Vung bút thành thơ đuổi vạn thù 

Thoái lỗ thi văng vẳng bờ Như Nguyệt

Vò võ vành trăng hao khuyết dáng gươm khua

Hồ Hoàn Kiếm rùa thiêng đòi báu vật

Núi Sóc đậm in bóng ngựa về trời 

Giặc giã xong rồi con về bên nôi mẹ 

Lắng khúc ru hời cái ngủ ngủ cho ngoan 

Gióng tre ngà mo cau già trận giả 

Phấp phới cờ lau sau áo chiến bào 

Giặc nước đuổi rồi đời vang khúc hát Khải hoàn ca.

 Rơm rạ ấm nao lòng.

Có một thời A7 của riêng anh 

Áo lính bạc màu phong sương trận mạc 

Sắc chinh phu phiêu lạc giữa Kinh kỳ 

Võng tăng mắc giữa rừng xanh bão lửa 

Miệng ngập ngừng ngọng nghịu thốt lời yêu

Lòng mê đắm mà lời sao chậm ngỏ 

Mượn mãi Tago chả nên mận nên đào

 Đại Cáo Bình Ngô sang sảng đọc 

Thích thảng hồn cao Hịch tướng sĩ vang vang. 

Lúc hứng ngâm câu Tuyệt cú 

Khi buồn ngẫm khúc Ngôn hoài 

Tiếng cầm sắt giấu sâu trong dạ

Lời cầm kỳ thuận miệng phát ra

Ngày hằng sống, hằng thơ, hằng hoa lửa

 Kim cổ Đông Tây dưới mắt châu tuần

Chí trai trẻ chong đèn đêm UNICEF 

Khát vọng hồng rực cháy mỗi ban mai. 

A7 hai mươi, ngày ấy của riêng em 

Khuất nẻo quê xa, phồn hoa ngơ ngác 

Gác thượng chơi vơi trải chiếu đếm sao trời

 Đêm thơm thảo thoảng làn hương thiếu nữ

Câu hát thanh tân tươi trẻ đến bây giờ.

Anh tiếc nuối bao dại khờ thủa ấy 

Những cánh thư hồng nắn nót mãi chưa xong

 Tình phong kín chả một lần dám ngỏ 

Ta năm mươi, em đã mãn xuân thì. 

Có những ngày A7 của chung đôi 

Chiều nhạt nắng chiều hiu hiu rét ngọt 

Khoảng trời hẹp hoá ra nơi hò hẹn 

Con gái con trai lớp ấy lớp này

 Thành bể rêu phong chàng văn gõ bát

 Hát chờ cơm nghe bụng đói réo gào 

Sân bể cỏ lan nàng thơ chải áo 

Chuốt lại câu hò cho dạ hội thơ ca.

Có những chiều A7 của hoan ca

Chiều mưa đổ xập xùi sân cư xá

Lại gọi vui về với đội tuyển làng Văn

Trái bóng chưa lăn mà hành lang chật kín

Bao bóng hồng cổ động đã reo ca

Hoa cù hồng phấn nữ Tranh khán trần y lang.

Ôi một thời A7 của chung đôi 

Dào dạt sống và dạt dào vụng dại 

Đi suốt cuộc đời bỗng một ngày ngoái lại 

Thêm cháy lòng... A7 của ta ơi!

Nguyễn Duy Kha

Post by: admin
10-08-2021