Tiện ích


Thống kê truy cập
HUY CẬN – DẤU ẤN SÂU ĐẬM MỘT CÁ TÍNH SÁNG TẠO

Huy Cận cùng Xuân Diệu là hai kiện tướng đã từng cắm ngọn cờ trên đỉnh cao của Thơ mới một thời và sau đó vẫn trong đội ngũ hàng đầu của thi đàn cách mạng.

Tác giả: Đoàn Trọng Huy Cập nhật:06/02/2018
TRẢI NGHIỆM NHƯ TÂM HUYẾT VÀ TRÍ TUỆ (Đọc Vừa làm vừa nghĩ của Phạm Tiến Duật)

Phạm Tiến Duật làm thơ nổi tiếng, và có mảng phê bình, tiểu luận đặc sắc: Kim cương bất hoại (phê bình) và Vừa làm vừa nghĩ (tiểu luận). Không hẳn vì kiểu loại đều ngắn gọn (mini) mà còn vì đóng góp độc đáo đáng kể cho lý luận, cũng như kinh nghiệm sáng tác.

Tác giả: Đoàn Trọng Huy Cập nhật:18/01/2018
INTERNET VÀ VĂN HỌC ĐẠI CHÚNG – TỪ GIẢI TRUNG TÂM ĐẾN GIẢI NHỊ PHÂN VIẾT/ NÓI (TRƯỜNG HỢP CÓ MỘT PHỐ VỪA ĐI QUA PHỐ CỦA ĐINH VŨ HOÀNG NGUYÊN)

Xuất bản năm 2013, Có một phố vừa đi qua phố (tập hợp những entry trên blog của Đinh Vũ Hoàng Nguyên) nhanh chóng trở thành một hiện tượng của đời sống văn học. Trên bìa bốn của cuốn sách có lời giới thiệu đáng chú ý của Đỗ Thu Hà

Tác giả: Trần Văn Toàn Cập nhật:04/01/2018
PHƯƠNG TÂY VÀ SỰ HÌNH THÀNH DIỄN NGÔN VỀ BẢN SẮC VIỆT NAM (trường hợp Phan Bội Châu từ 1905 – 1908)

Trên thực tế, ngay trong việc xây dựng tiếng mẹ đẻ, kiến tạo một quá khứ dân tộc nhằm chống lại quyền lực thực dân..., các trí thức bản địa vẫn chịu không ít những ảnh hưởng được gợi ý từ những tri thức phương Tây.

Tác giả: Trần Văn Toàn Cập nhật:21/10/2017
Xuân Quỳnh - Cánh chuồn trong giông bão

Đúng là Xuân Quỳnh viết rất nhiều về cỏ, về hoa dại, về cát... Nói về những thứ nhỏ nhoi, trơ trọi và quên lãng ấy, với Xuân Quỳnh, âu cũng là tự hát về cái thân phận mình, cái kiếp mình. Vậy mà tôi cứ thấy hình ảnh chuồn chuồn báo bão ám vào thơ Xuân Quỳnh mới da diết làm sao!

Tác giả: Chu Văn Sơn Cập nhật:06/10/2017
DIỄN NGÔN VỀ HÀ NỘI TRONG VĂN HỌC VIỆT NAM NỬA ĐẦU THẾ KỶ XX

Tên gọi Hà Nội, sớm nhất là từ thời Minh Mạng (1831). Nhưng Hà Nội trong văn học Việt Nam nửa đầu thế kỉ XX lại tồn tại với tư cách là nhượng địa của Pháp theo kí kết của vua Đồng Khánh với người Pháp (1888) và muộn hơn một chút, năm 1902, với tư cách là thủ đô của toàn cõi Đông Dương thuộc Pháp (French Indochina) do Toàn quyền Đông Dương phê duyệt.

Tác giả: Trần Văn Toàn Cập nhật:12/09/2017
TRUYỆN TRINH THÁM KINH DỊ DILI

DiLi là nhà văn nữ đầu tiên trong thế kỉ XXI khơi thông nguồn mạch truyện kinh dị- khai mở một thể loại kết hợp giữa trinh thám và kinh dị; bước đầu ghi điểm xuất sắc với độc giả. Ban đầu, DiLi thử sức với thể loại truyện ngắn. Những tác phẩm trinh thám kinh dị này được in rải rác trong các tập truyện ngắn liên tiếp được xuất bản của người đàn bà “mắn chữ”: Tầng thứ nhất, Điệu valse địa ngục, 7 ngày trên sa mạc, Tháp Babel trên đỉnh thác ánh trăng, Cocktail thị thành, Chiếc gương đồng… Nhưng có lẽ, tiểu thuyết mới là nơi thể hiện rõ nét bút lực của chị. Sau thành công của hàng loạt truyện ngắn, tiểu thuyết Trại hoa đỏ đã được trao giải C cuộc thi tiểu thuyết và ký: “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” 2007-2010 như một ghi dấu những nỗ lực, đóng góp của DiLi cho một hướng tìm tòi mới.

Tác giả: PGS. TS Đặng Thu Thủy Cập nhật:08/08/2017
NGUYỄN TUÂN – NGƯỜI ĐI TÌM VÀ SÁNG TẠO CÁI ĐẸP

Các nhà thơ lớn, nhà văn lớn thường có hẳn một hệ thống quan niệm thẩm mỹ, mang nét độc đáo. Vì vậy, để thấu đáo trong dư luận văn đàn, có thể và cần bàn về mỹ học của Nguyễn Tuân. Nói cách khác, cần xem xét kỹ về chủ thể thẩm mỹ với các phạm trù biểu hiện và đối tượng thẩm mỹ với đặc tính và các phạm trù của nó trong sáng tác của Nguyễn Tuân.

Tác giả: Đoàn Trọng Huy Cập nhật:24/07/2017
“CỤ” NGUYỄN, “ÔNG” NGUYỄN – TRI ÂM, TRI KỶ

Đây là câu chuyện về tình bạn thân thiết của Nguyễn Tuân và Nguyễn Huy Tưởng. Vì là chuyện thân tình, nên người viết đặt nhan đề như danh xưng của bạn văn với nhà văn lớn tuổi Nguyễn Tuân và danh xưng của chính Nguyễn Tuân với Nguyễn Huy Tưởng khi giao lưu thân mật (với người thân cùng trang lứa, hoặc kém tuổi đôi chút, thường “ông ông, tôi tôi”).

Tác giả: Đoàn Trọng Huy Cập nhật:06/07/2017
CON NGƯỜI NAM BỘ NỖ LỰC THOÁT KHỎI SỰ VÔ TĂM, VÔ TÍCH TRONG SÁNG TÁC CỦA NGUYỄN NGỌC TƯ

Trong xã hội hậu hiện đại, “cái ngã của con người chập chờn đâu đó ở ngoại biên thế giới, chứ nào phải chiếm lĩnh trung tâm như ảo tưởng của mình” . Con người bị gạt ra ngoài cuộc sống của gia đình, cộng đồng, “bị đá văng ra khỏi thế giới” (Kafka). Con người không còn là thỏi nam châm có sức mạnh hút vạn vật về phía mình mà là kẻ chầu rìa, sống tạm, sống nhờ trong vũ trụ vô biên.

Tác giả: Phạm Thị Thu Thuỷ * Cập nhật:05/06/2017
KIẾN TẠO THÂN THỂ TRONG THƠ VI THÙY LINH

Trong thơ Vi Thùy Linh, thân thể được hiện ra vừa như một đối tượng của kiến tạo nghệ thuật, đồng thời vừa như một phương thức nghệ thuật thể hiện tư tưởng thẩm mĩ của nhà thơ. Điều này cho thấy, “thân thể” trở thành đối tượng trung tâm xuyên suốt toàn bộ sáng tác của Vi Thùy Linh.

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Thương - Đỗ Thị Mỹ Duyên Cập nhật:19/05/2017
MỘT NHÂN CÁCH LỚN LAO – MỘT TẤM GƯƠNG TOẢ SÁNG (Đọc Nhật ký Nguyễn Huy Tưởng, Kim Đồng, 2016)

Sau đúng 10 năm, từ đợt xuất bản đầu tiên năm 1996, bộ Nhật ký Nguyễn Huy Tưởng được công bố năm nay với quy mô tương tự (3 tập, khoảng 1500 trang, khổ 16x24), nhưng đã phong phú hơn vì được bổ sung phần khá quan trong: trước, sau ngày Toàn quốc kháng chiến năm 1946. Điều đó cũng làm hoàn thiện và sáng tỏ thêm một chân dung đích thực và một hoàn cảnh lịch sử đầy sôi động một thời.

Tác giả: Đoàn Trọng Huy Cập nhật:14/05/2017
CON NGƯỜI NAM BỘ MANG NẶNG CẢM THỨC LƯU LẠC TRONG SÁNG TÁC CỦA NHÀ VĂN HỒ BIỂU CHÁNH, BÌNH NGUYÊN LỘC, SƠN NAM VÀ NGUYỄN NGỌC TƯ

Hồ Biểu Chánh, Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam và Nguyễn Ngọc Tư, bốn tác giả tiêu biểu của văn xuôi Nam Bộ, tuy thuộc những thế hệ cầm bút khác nhau (Hồ Biểu Chánh: giai đoạn giao thời của xã hội thực dân nửa phong kiến, Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam: giai đoạn miền Nam bị tạm chiếm, Nguyễn Ngọc Tư: giai đoạn đất nước thống nhất và hội nhập) nhưng sáng tác của họ luôn thấm đẫm cảm thức lưu lạc, một phần là sự tiếp nối văn chương quá khứ, một phần là bởi ảnh hưởng môi trường tự nhiên, xã hội Nam Bộ cũng như những thăng trầm trong cuộc đời mà mỗi nhà văn đã trải qua.

Tác giả: Phạm Thị Thu Thuỷ * Cập nhật:21/04/2017
Thanh Thảo với trường ca

Một hồn thơ như Thanh Thảo không thể không bén duyên với trường ca. Bởi dòng sống thế kia chỉ thực sự thoải mái khi thả sức trong một hình thức phóng khoáng với một cấu trúc luôn mở thôi. Mà trường ca chính là một thể đầy hứa hẹn cho hình thức ấy cấu trúc ấy. Quan niệm và nhân cách thơ của Thanh Thảo đã giúp anh thoải mái marathon với trường ca mặc sức "đi tới biển" cùng trường ca.

Tác giả: TS. Chu Văn Sơn Cập nhật:01/04/2017
12345678